Dưới ánh đèn vàng vọt của chiếc bàn học cũ kỹ, Mai ôm chặt chiếc điện thoại, ánh mắt dán vào màn hình như kiếm tìm một tia sáng giữa đêm tối vô tận. Mấy ngày nay, cô đã sống trong một vòng xoáy không lối thoát của lo âu và tuyệt vọng. Giấy báo viện phí, những con số khô khan nhưng mang sức nặng của ngàn cân, đè nén lên đôi vai gầy guộc của cô. Mẹ cô, người phụ nữ đã cả đời tần tảo, giờ đây nằm trên giường bệnh, cần một ca phẫu thuật khẩn cấp. Mọi khoản tiết kiệm đều đã cạn kiệt. Bạn bè, người thân, ai cũng khó khăn. Cánh cửa hy vọng dường như đã khép lại.
Hỗ trợ tài chính online… do99 vay giấy tờ cá nhân bây giờ…”
Cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Mai, xuất hiện như một điệp khúc ma mị từ những quảng cáo chớp nhoáng trên mạng xã hội. Ban đầu, Mai gạt phắt đi. Cô biết rõ những rủi ro của các khoản vay online, những cái bẫy lãi suất cắt cổ, những hệ lụy khó lường. Nhưng rồi, khi thời gian không còn chờ đợi, khi nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của cha, sự kiệt quệ của chính mình, Mai bắt đầu dao động. “Bây giờ…” – từ khóa ấy như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt mọi phân vân, mọi lý trí. Nó nói lên sự cấp bách, sự không thể trì hoãn.
Đêm đã về khuya, không gian bao trùm lấy sự tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ và tiếng thở dài của chính Mai. Lòng cô như có lửa đốt. Cô mở trình duyệt, gõ vào thanh tìm kiếm những từ khóa ám ảnh ấy. Hàng loạt kết quả hiện ra, mỗi trang web đều mời gọi bằng những lời lẽ hoa mỹ: “Giải ngân tức thì”, “Thủ tục đơn giản, chỉ cần CMND/CCCD”, “Duyệt vay trong 5 phút”. Do99 nổi bật lên với giao diện màu xanh lam dịu mắt, hình ảnh những nụ cười tươi rói của người được hỗ trợ, và khẩu hiệu đầy quyền năng: “Gỡ rối tài chính – Trao tay hy vọng”.
Mai nhấp vào. Một form đăng ký hiện ra, yêu cầu những thông tin cơ bản. Tên, tuổi, số điện thoại, địa chỉ… Rồi đến phần quan trọng nhất: tải lên giấy tờ cá nhân. Cầm chiếc căn cước công dân trên tay, Mai nhận thấy lòng mình nặng trĩu. Đây không chỉ là một mảnh nhựa có ảnh và thông tin, đây là danh dự, là sự riêng tư, là cả con người cô. Giao nộp nó cho một thực thể ảo không mặt mũi, không địa chỉ cụ thể… Liệu có đáng không?
Một cơn ho khẽ từ căn phòng bên cạnh, nơi cha Mai đang nằm, đánh thức cô khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tiếng ho ấy như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thực tại nghiệt ngã. Không còn đường lùi. Mai hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy chạm vào biểu tượng tải lên. Từng bức ảnh chụp rõ nét hai mặt của căn cước, ảnh chân dung… Mỗi cú chạm, mỗi thao tác đều như một nhát cắt vào lòng tự trọng của cô.
“Đơn của bạn đã được gửi. Chúng tôi sẽ liên hệ trong vài phút tới.
Dòng thông báo màu xanh lá cây hiện lên, mang theo một chút hy vọng mong manh. Tim Mai đập thình thịch. Cô đặt điện thoại xuống, cố gắng trấn tĩnh nhưng không thể. Mắt cô hướng ra cửa sổ, nhìn về phía vầng trăng khuyết lơ lửng giữa nền trời đêm đen thẫm. Nó như một chiếc thuyền nhỏ cô độc, trôi dạt giữa biển cả mênh mông, giống như Mai lúc này, chênh vênh giữa sự lựa chọn và nỗi sợ hãi.
Chưa đầy năm phút sau, điện thoại rung lên. Một số lạ. Mai nuốt nước bọt, nhấn nghe. Giọng nói đầu dây bên kia ấm áp, chuyên nghiệp, nhưng chứa đựng một sự lạnh lùng khó tả, như thể đang đọc kịch bản. “Chào chị Mai, chúng tôi là do99. Đơn vay của chị đã được phê duyệt. Khoản vay 10 triệu đồng, lãi suất X%, thời hạn 30 ngày. Chị có đồng ý không ạ?”
Mười triệu. Số tiền đủ để trang trải chi phí phẫu thuật ban đầu. Lãi suất X%. . . Mai nhẩm tính nhanh trong đầu. Một con số không hề nhỏ, nhưng trong tình thế này, nó dường như là cái giá duy nhất cô có thể trả để đổi lấy sự sống cho mẹ. Cô thều thào, “Vâng… tôi đồng ý.”
Tiếng “ting” báo hiệu tài khoản ngân hàng của cô nhận được tiền. Một sự giải thoát nhẹ nhõm, nhưng chỉ thoáng qua. Khi nhìn thấy con số 10. 000. 000 VNĐ hiện lên trên màn hình, Mai nhận thấy nước mắt mình trào ra. Không phải vì sung sướng, mà vì một nỗi tủi thân vô hạn, và một gánh nặng mới vô hình đã bắt đầu đè lên đôi vai cô. Cái “bây giờ” đã được giải quyết, nhưng cái “sau này” thì sao?
Sáng hôm sau, mẹ Mai được đưa vào phòng mổ. Ca phẫu thuật thành công. Nhìn mẹ tỉnh lại, ánh mắt yếu ớt nhưng đầy biết ơn, Mai cảm thấy một sự bình yên tạm thời. Cô ngồi bên giường bệnh, tay nắm chặt tay mẹ, nhưng trong đầu vẫn văng vẳng tiếng reo của tin nhắn ngân hàng đêm qua, và con số lãi suất X% dần lớn lên như một bóng ma. Khoản vay do99, “vay giấy tờ cá nhân bây giờ”, đã cứu vãn một mạng người, nhưng nó cũng đã gieo vào lòng Mai một hạt mầm lo âu mới, lặng lẽ nảy mầm trong tim cô, chờ ngày đâm chồi thành một thân cây gánh nặng.